Nhớ người xưa nói, cùng... tắc thông hay đại khái cùng... tắc biến gì gì đó, nhưng với nó bây giờ thì hình như đang là cùng... tắc tịt!!!
Hic...
Mấy hôm nay, nó bị tắc tịt đủ thứ, tiền, tình... ngay cả tu, tự tử mà nó cũng bị tắc tịt luôn!
(Riêng về khoản... kinh thì đã... tắt lâu rùi! Hehe...)
Gọi là... Tắc... toàn tập!!!
Huống chi là dzăn chương chữ nghĩa!
Chương đã... dzăng...
Nghĩa đã dừng lại nơi các mẫu tự A, B, C...
Hổng có ráp được cái từ nào với cái từ nào cho thành Chữ được
Lật lại một bài viết cũ, cách đây đã gần một năm, cũng đúng vào thời điểm đêm đông gió lạnh này, thấy sao cái tâm trạng lúc đó và lúc này... y chang, hổng có khác một tẹo nào, đọc và post lại để... không quên!
Nhớ
Nó nhớ nhà, cho dù nơi đó, nó đã từng là tù nhân, với một chủ ngục khắc nghiệt.
Nhưng dù sao, vào thời điểm đó, nó sống...
Và bây giờ, hình như nó đã chết...
Cứ nghĩ về những tháng ngày cũ đó, là nó không ngăn được nỗi nghẹn ngào.
Tại sao nó lại ra nông nổi này nhỉ?
Nó đã sống sai ư?
Mấy
hôm nay, thành phố này đột nhiên trở gió, đêm về một mình trong căn
phòng vắng lặng, nó chợt nhận ra sự cô đơn thật là khủng khiếp, có thể
lôi nó đi tới những bám víu vô vọng nhất.
Còn rất ít ngày nữa lại đến tết, những ngày này sao nó cảm thấy trống vắng ghê gớm.
Phố chợ xôn xao, sao nó ngẩn ngơ?
Phải
rồi, nó chỉ là một kẻ không nhà, không người thân, chỉ biết ăn mày
những niềm vui của người khác để khỏa lấp đi những giọt nước mắt của
mình.
Không hiểu từ khi nào, nhìn cái không khí rộn ràng chuẩn bị
đón xuân của thiên hạ, là lòng nó cứ nhói lên những cái đau kỳ cục, lúc
nào cũng chực rơi nước mắt, dù chỉ nhìn một chiếc lá rơi, một làn mưa
xuân xô đến vội vã, và nhất là bất chợt nghe ở đâu đó bài Happy New
Year...
Những người thân của nó đâu hết rồi nhỉ?
Hình như, nó nhớ, là nó cũng đã từng được làm con, làm vợ, làm mẹ và thậm chí được làm bà nội...
Vậy mà sao giờ đây, với hằng đêm, nó âm thầm một mình, một bóng?
Đôi
lúc, nó cảm thấy thật sự sợ hãi cái cảm giác trống rỗng ghê gớm này,
cho nên, bất cứ khi nào có thể, nó cần tiếng nói, tiếng cười của người
khác, cho dù nó vẫn biết đó có thể chỉ là đãi bôi, là vô nghĩa.
Nhưng còn hơn chỉ là một mình, với nỗi trống vắng đến trắng lòng này!
Lâu rồi, nó không về nhà, nơi nó đã từng là một thành viên, nơi nó đã sống với cái danh nghĩa là vợ, là mẹ...
Thế mà bây giờ nó còn hơn một kẻ lạ, không dám trở về, dù chỉ là để ngó lại những kỷ niệm đã trở thành quá khứ!
Có
lúc, nó, với những bước chân nửa như ngập ngừng, nửa như hối thúc, muốn
đến, nhưng rồi nó đành nén lòng, nuốt vội vàng những giọt nước mắt vào
trong, rồi đi, rồi đành quay lưng lại với những tháng ngày xưa cũ.
Nghĩ cũng đắng lòng, ước gì anh yêu nó một chút, một chút thôi...
Để cho nó, có thể, không phải sống cảnh cô đơn đến nhức nhối này!
Đêm
nay, một mình, ngồi trước máy tính, gõ những con chữ, gõ vào lòng nó
những nỗi đau cũ, sao thấy mới lạ lùng những nỗi nhớ, nhớ đến thắt lòng
những công việc không tên của người đàn bà, nấu cơm, rửa chén, giặt giũ,
mân mê ủi từng cái áo cái quần cho những người thân...
Nhớ đến da
diết cái phòng của nó, nhớ cái cảm giác bình yên làm sao khi đặt lưng
trên cái giường quen thuộc với cái giấc ngủ không mộng mị.
Đêm
nay, một mình, tẩn mẩn đếm lại những kỷ niệm xưa, để òa vỡ những tiếc
nuối, bàn tay nó nhỏ bé, không nắm nỗi cái hạnh phúc mong manh, tâm hồn
nó yếu đuối, không chịu nỗi những lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Đêm nay,
một mình, chợt nhận ra, nó bất lực, nó hèn nhát, làm kẻ thua cuộc, trốn
chạy những dằn vặt, những đớn đau, để rồi vẫn không hề thoát được những
cảm giác đó...
Chỉ là đổi lại những dằn vặt mới hơn, những đớn đau mới hơn...
Chỉ là bán đi những nỗi buồn cũ, mua lại những nỗi buồn mới!
Đêm
nay, một mình, mở toang cánh cửa sổ, đón những ngọn gió thốc từng cơn,
lồng lộng xua vào phòng, cho tê buốt, cho đông cứng cái cảm giác nhớ
nhung...
Gió ơi, có ai gởi cho nó một chút tình, một chút nghĩ, một chút quan tâm theo gió về đây, cho lòng nó đỡ trống trải?
Hay chỉ có nó, muốn gởi cho gió, mang đến chốn quen giờ thành quá đỗi xa vời, nỗi nhớ ăm ắp của nó phủ đầy đời của những ai?
Nhớ đừng đi lạc, nha gió!
Với tất cả lòng kính trọng , em "tem" nha( dù chả bao giờ em thích tem.)
Trả lờiXóaPhản đối sau khi đọc ít dòng đầu rồi đọc tiếp: có em yêu quý chị......rất chị thật( ngập ngừng tẹo để nghe lòng mình đó)
XóaKe ke.....mân mê ủi ......em cũng được chị là quần áo cho rồi nhỉ! Cái con cả đời không cẩn thận bao giờ, mặc nhàu nhì ra đường ứ biết xấu hổ( đàng nào cũng xấu- thây kệ...).
Trả lờiXóaHihi... Chị nói "ủi" em nói "là"....
XóaNhưng chắc cũng có nhiều bố hiểu!!!
Hay thía nhở- viết về nỗi buồn mà hay, em thật tệ khi nói với Lão Sỏi: bác viết mở bài và nội dung hay nhưng cái kết học chị em đi nhá.
Trả lờiXóaTÂM HỒN YẾU ĐUỐI ư? Có thể,nhưng trong mắt em Nó luôn là người can đảm, người phụ nữ hiếm hoi em tìm gặp bằng được với lòng ngưỡng mộ vô biên( và tột cùng .....láo nháo, khoác vai chị mà coi như bạn cùng trang lứa vậy)
Hihi...
XóaĐược Ong nhà mình coi như bạn cùng trang lứa đã là niềm vinh dư lớn lao cho Như thị nhà tớ rồi đó nhé!
Chị! Em cũng tắc nhưng ráng không tịt,em hứa: không bắt chị ăn mỳ tôm hoài nữa, em sẽ nấu mấy món Bắc mà em biết ,làm khá nhá: nem này, nộm, canh cá nấu chua, cháo gà........măng khô,thịt đông nữa em làm thịt đông vừa ngon vừa đẹp nha, cười với em một cái nhá( hoan hô nếu vừa cười vừa khóc nhé)
Trả lờiXóaHehe... Vậy là có le lói hy vọng "ngày mai trời ... đã sáng" Ong nhỉ?
XóaKe ke,tớ chưa tắt ...kinh, vẫn tu nửa vời và thích tự tử.
Trả lờiXóaÔm chị một cái này,thắm thiết nha.
Hay chị "Ừ" chỗ em gả chị đi- già mình nương nhau- keke,chả cần chờ già ,khó tính khó chịu, ừ sớm tung tẩy cho ...sướng
Ờ hé!
XóaOng ơi! Hay là em phone lại cái chỗ mà em muốn gả chị cho gã đó, xem thử gã có còn muốn gả cho chị không, chị "ừa" một phát cho đời nó bớt vả Ong nhé!!!
Một mình Ong nâu dành hết tem luôn ha.........Chị em hem chịu..........
XóaKe ke....sang tháng lãnh lương đã nha. Em xài quá hạn mức hổng đóng tiền, cả hai điện thoại bị cắt rụp roài .
XóaOng ẵm tem tặng lại hết cho MÙA THU HỎING BUỒN nha! Ong muốn cái icon ôm chia sẻ mà ko lấy được
Hihi... Nghe đồn Ong không thích cho ai ôm và cả ôm ai, cơ mà!
Ong một phát nhé!
XóaThôi chị liều
Như thị;
XóaChị! Em khg thích đoạn này :" .....tiếng cười của người khác, cho dù nó vẫn biết đó có thể chỉ là đãi bôi, là vô nghĩa.......", ui nghe seo " vũ phu" qué.......Haha.
Trả lờiXóaLà bài cũ chị đăng lại mà.
XóaKhiếp đọc kỹ chọn đúng chỗ bắt bẻ chị ,em út hay đáo để( Ong cũng nhứt trí với bạn- nhưng giả đò lờ đi đó).
Hehe... Chỉ là "có thể..." thôi mà Ong và MTB?
XóaLà em Út nên mới dám " bắt bẻ" Chị mình, còn người lạ " bắt bẻ" kiểu đó họ "quánh" cho u đầu Ong Nâu ơi
XóaĐọc "nó cần tiếng nói, tiếng cười của người khác, cho dù nó vẫn biết đó có thể chỉ là đãi bôi, là vô nghĩa.", tự nhiên lời bài hát nào đó văng vẳng vọng về " Tôi xin người cứ gian dối cho tôi tưởng người cũng yêu tôi , may ra còn một chút tình thôi...nhưng xin người đừng lìa xa tôi ...". Rồi sực tỉnh, NT đã dứt áo ra đi vì đời không để NT muốn quay về mà! NT có mất đâu, "tự do hai tiếng ngọt ngào" cũng cần một cuộc đổi chác bất kể rất khập khiễng nào đó chứ.
Trả lờiXóaQuỹ thời gian không còn nhiều, đôi khi ta xa xỉ cho mình một chút cũng có gì là quá lắm đâu? xa xỉ trong sự bủn xỉn đến tận cùng mất mát, đổ vỡ.
Hãy vui sống và ngẩng đầu lên bước tiếp! Gió của hôm nay, tuổi này, hoàn toàn khác gió của hôm qua, tuổi chưa "tắt" gì.
Mình lại giáo điều một tẹo :người lạc quan nhìn thấy rmay mắn,trong rủi ro, còn người bi quan thấy rủi ro trong may mắn. Mà NT nhất định phải thuộc loại thứ nhất!
X in làm ngọn gió lành qua ô cửa nhà NT đêm nay!
Ôi, cái còm này của chị HL thật hay! Em cũng nghĩ thế, nhưng chưa kịp nói thì chị ấy đã nói rồi, và nói hay hơn những gì mình định nói.
XóaBản thân em đã từng gặp những lần tắc như chị, trong đó có một lần tắc quá, chẳng biết phải làm gì nữa nên em đã mở Blog OM (bên Yahoo hồi đó) để "nương nhờ chút thở than". Rồi ở đó, em gặp những người bạn ảo nhưng rất thật. Họ cho em những niềm vui đủ để đẩy qua một bên những nỗi buồn bế tắc. Bây giờ, niềm vui và nỗi buồn vẫn cứ song hành với nhau, tắc thì vẫn chưa hết, nhưng không hẳn là tắc tị.
Em tin là cánh cửa này đóng thì sẽ có cánh cửa khác mở ra (Đây cũng là lời của một người bạn, người còm đầu tiên mở hàng cho blog của em đấy chị ạ!).
Em mong sẽ có cánh cửa nào đó sớm mở ra với chị.
@-hong loan- Bạn mình nè, cái câu mà bạn khuyên mình là hãy tự xa xỉ cho mình một chút cũng có gì là quá lắm đâu... thật là đắt bạn ạ! Mình chân thành cám ơn bạn mình nhé!

Xóa@-OM- Chị vẫn tin là có cánh cửa đang mở ra với chị, dzấn đề là chị có đủ tư cách để bước vào hay không mà thôi!
Rất vui là trái đất tròn để chị em mình nhận ra nhau, OM nhỉ?
1 - Tớ đọc xong cũng muốn chết , sao tâm trạng bạn già và tớ giống nhau y trang. Tớ còn may kịp nghĩ hay rủ bạn cùng đi chết , Bọn mình tắt kinh cả rồi chết cũng được , cũng đáng bạn nhỉ.
Trả lờiXóa2 - Chả biết sao Ong định mối lái gì cho bạn khọm của tớ, Hay là... Mà giá như có lỡ đối tác tớ thay thế khéo cũng được bạn ạ!
3 - Tớ mang một chút tình một chút âu yếm, một chút quan tâm ra gửi gió vào trong đó cho bạn, gió bảo kỳ này lạnh gửi những thứ đó gió không mang theo được, tớ lại ra bưu chính để gửi người ta bảo "Ông dở hơi à" bạn blog thì về mà comment ! thế là tớ ngồi viết cho bạn nhiều tình và rất nhiều thứ khác hi vọng bạn hồi xuân!
Tò mò cái: thứ gì,những thứ khác cụ thể hy vọng hồi xuân ấy- xem nầu. Lại nữa: chị em hổng khọm tẹo nào mai iêm ra bưu chính viết thư+ gửi ảnh nha!.
Xóa@-Ông bạn già- Nhất trí cao với ông về tất cả ba cái gạch đầu dòng của ông! Riêng về cái khoản hồi xuân của tớ thì ông nhanh chân lên kẻo ông hồi không kịp với tớ đó nhé!
Xóa@-Quỳnh- Để cho ông bạn già của chị sống yên ổn đi Quỳnh, rao bán cái dung nhan mùa thu Hà Nội của chị ổng chết không kịp ngáp bây giờ! Hehe...
Tở thấy bạn lạnh và cô đơn nên gửi cho bạn một ít cái này
để dùng dần nha!
Trả lờiXóaHihi... Hổng biết Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam có đổi 9 cái "chu mỏ" này ra thành tiền đồng Việt Nam không ta?
XóaNếu có thì tớ trúng mánh cả tình lẫn tiền rồi ông bạn già ui!!!
Haizzza! Hồi xưa thì mỗi tháng có một lần, giờ này tắt rồi sinh ra mỗi năm lại... tắc tị một lần!
Trả lờiXóaBác Nô..................
XóaCụ Nô ơi! Mỗi tháng có một lần nên dễ bị tắc tị một năm, giờ thì tháng nào cũng tắt nên mỗi năm phải cho nó... tị một chút chớ cụ!
XóaCụ đụng chạm MTB tháng nào cũng có nên em nó "che mặt" kìa thấy hông???
Cố lên em, cứ viết ra hết để nhẹ lòng.
Trả lờiXóaThương em lắm.
Dạ, xin vâng lời chị.
XóaBây giờ tắt đâu có ...tịt ,hả NT ?
Trả lờiXóaAnh Phương ơi, tắt cứ đi đường tắt mà tịt vẫn cứ đi đường tịt anh ui! Hihi...
XóaDoạn tự tình này thật tuyệt:
Trả lờiXóa"Đêm nay, một mình, mở toang cánh cửa sổ, đón những ngọn gió thốc từng cơn, lồng lộng xua vào phòng, cho tê buốt, cho đông cứng cái cảm giác nhớ nhung...
Gió ơi, có ai gởi cho nó một chút tình, một chút nghĩ, một chút quan tâm theo gió về đây, cho lòng nó đỡ trống trải?
Hay chỉ có nó, muốn gởi cho gió, mang đến chốn quen giờ thành quá đỗi xa vời, nỗi nhớ ăm ắp của nó phủ đầy đời của những ai?
Nhớ đừng đi lạc, nha gió!". Chúc mừng năm mới! Thân!
Rất cám ơn em đã ghé thăm và cho chị lời chúc mừng năm mới!
XóaNhưng thường lệ, sang thăm , đọc...ngậm ngùi, rồi đi dìa !
Trả lờiXóa
XóaHôm qua em sang đọc bài. Rồi lẳng lặng quay về.
Trả lờiXóaEm cũng đang bị...tắc chị ạ.Cho nên thấy mình cười mà không biết có đúng là đang cười không.
Và tưởng như mình tuyệt vọng nhưng biết đâu có những người còn tuyệt vọng hơn mình.
Em thấy mình trong đoạn này:
"ngồi trước máy tính, gõ những con chữ, gõ vào lòng nó những nỗi đau cũ, sao thấy mới lạ lùng những nỗi nhớ, nhớ đến thắt lòng những công việc không tên của người đàn bà, nấu cơm, rửa chén, giặt giũ, mân mê ủi từng cái áo cái quần cho những người thân...
Nhớ đến da diết cái phòng của nó, nhớ cái cảm giác bình yên làm sao khi đặt lưng trên cái giường quen thuộc với cái giấc ngủ không mộng mị."
Các Ngoa sĩ quá hay.Hay từng câu từng chữ. Ngoa sĩ thành danh như Như thị viết hay đã đành - lời còm của các em cũng xứng danh là ngoa sĩ lắm !
Xóa@- Lộc Vừng- Chị không nghĩ rằng em lại đang ở trong cái tâm trạng "tắc", trong khi chị đang ước gì được một phần nhỏ hạnh phúc của em đang có? Chị còn đang muốn xin em một ít niềm vui để có thể mỉm cười với cuộc sống đây...
XóaCó thể không em?
@- Lão tan_262- Phong hàm "Ngoa sĩ" có tổ chức không đó Lão???
Em vẫn có thể chia cho chị niềm vui của em.Hihi.
XóaNhưng cái "tắc" thì chị không chia cho em được rồi. Mỗi người có cái "tắc" khác nhau mà chị. Nhưng dù "tắc" theo cách nào, thì nó đều giống nhau ở nỗi buồn phải không chị?
Em cũng đang trong thời gian được mọi người phục vụ là chính, nên em nhớ cảm giác bận rộn luôn chân luôn tay trước đây.
@Lão xương sườn: vì lão là đệ đệ của lão Bàn tay sạch nên chỗ nào lão cũng thấy chị em chúng em Ngoa. Chứ thực ra chị em chúng em hiền như con nai, ngơ ngác như con thỏ ấy mà. hehe.
Mà sao tự nhiên Lão đẻ ở đâu ra cái từ "ngoa sĩ" thế nhỉ?
Xóaừa nhỉ - em phải qua chị Hồng Loan đọc ngoa ngữ và những phong tặng ngoa sĩ bên ấy em à
XóaLộc Vừng ơi, cái lão xương sườn này " phô tô cọp pi" bên nhà Hồng Loan đó mà!
XóaĐúng là mỗi người tự tắc theo cái cách của mình, nhưng mà được mọi người phục vụ như em mà... tắc thì đáng được ganh tị đó nha!
Thế hả chị. Vậy thì em không cần qua đọc cũng biết được nội dung roài.
XóaNăm mới tớ gửi cho bạn chút yêu thương của tớ . Mong bạn luôn thông ,không tắc.
Trả lờiXóaÔng bạn già ơi, yêu thương mà còn "kiệt sĩ" quá đi! Một chút thì mần răng mà... thông được hở trời???
XóaCái gì TẮC cũng đã thuộc về năm cũ, tháng cũ rồi thị ơi. Đón NĂM MỚI 2014 đi thôi!
http://dl9.glitter-graphics.net/pub/2633/2633939kf1dz42r3a.gif
Ừ nhỉ?
XóaTại sao lại không là Happy New You?
Ham vừa thôi Thị à!
XóaHihi... Ham là thuộc tính cơ bản của con người mà anh!
XóaNhư cách giới thiệu của bạn thì bạn đã "cùng" rồi, mà cùng thì biến, biến thì thông, thông thì cửu tôi. Đó là tắc hay tất gì gì đó. Coi chừng hao tế bào thần kinh bạn ơi. Thử coi lại là trước 1/2 ly bia trên bàn (và chỉ chừng đó), bạn bảo: "Buồn quá, hết (mẹ) nửa ly rồi" hay "May quá, cũng còn được nửa ly" ? Nghe c1i này cho vui đi bạn ơi: . http://www.youtube.com/watch?v=sln91KTlc64
Trả lờiXóaAnh HN ơi, với một người có cái lòng tham... vô cùng như Như thị đây, thì... "Buồn quá, hết (mẹ) nửa ly rồi" là cái chắc anh ơi!

XóaKhỏi cần chúc anh, Như thị cũng biết anh đang hớn hở dung dăng với những chuyến du ngoạn nơi đất Thái cùng gia đình rồi, anh nhỉ?
Cứ thế mà thưởng thức cuộc đời anh nhé!
Không lẽ với 24 làn hơi (trừ NNT) đang vây quanh không đủ xua tan nỗi lạnh... lạnh gì nhỉ? Lạnh LÒNG? lạnh TIM ? lạnh ÓC? sao NT??? Và có thể còn nhiều hơn con số 24 nữa đó!!!
Trả lờiXóaSao lại (trừ NNT) hở anh?
XóaĐã là Lạnh thì... Lạnh toàn bộ chính quyền anh ơi!
Kiểu này là cái 'Chưa đề' cũng đi đong rồi !
Trả lờiXóaHihi... Có đề cũng đi đong huống hồ gì... chưa đề, huynh?
XóaXem ra Út còn cái chưa tắc mà chị đã tắt lâu rồi
. Bài tắc của chị Út đọc nhiều lần rồi đọc xong cũng thấy tắc lời luôn 
Trả lờiXóaÚt nè, chị tắc và tắt là lẽ đương nhiên, còn Út mà tắt và tắc là vấn đề "nghiêm chọng" đó nhé!
Xóa"chỉ biết ăn mày những niềm vui của người khác để khỏa lấp đi những giọt nước mắt của mình."
Trả lờiXóaA, chào đồng chí! Tui đã nhận ra mật khẩu của bọn mình (lũ chúng ta) rồi! Tui cũng như thị rứa đó!
Hehe... Nhớ bảo toàn mật khẩu nha anh, giang hồ giờ hiểm ác lắm đó!!!
XóaMật khẩu mới nè đồng chí như thị: Ghé sát vào nghe nì: Mình lập chi bộ hai người: no tình với nhau , không đi "ăn mày" niềm vui ai khác thị hè.
XóaYes Sir!
XóaSang đay vô tình gặp toàn những người đang bị "tắc" mà chưa biết cách chống tắc ("thông")! Ai cũng nhận mình đã, đang và sẽ bị tắc...Hết Hòn Sỏi, Lộc Vừng và chủ nhà nhận "tắc", lại thêm một số người đang trong thời kỳ "tiền mãn kinh" cũng sắp đến giai đoạn "tắc" toàn phần!
Trả lờiXóaBiết vậy nhưng chẳng có cách nào để ra tay cứu giúp! Dẫu có dùng đến hệ thống hút bồn cầu (hay bể phốt ngoài Bắc) cũng không thể thông được!
Chúc mọi người cùng tắc!
Hihi...
XóaChắc anh Bantaysach đang... thông re re, phải không anh?
Có khi thông re re còn chết mau hơn tắc đó anh ạ!!!
Biết em bị tắt ("tắc") đã lâu
Trả lờiXóaChắc là cần phải đào saau mới vào?
Để đây anh bới, anh đào
Dọc, ngang cũng mặc...thế nào? Ưng không?
Sức gì ở đó mà mơ
XóaCòn cây cuốc cũ ráng mờ giữ đi!
Bới, đào cố sức mà chi?
Gãy cha nó cuốc vợ khi, con buồn!!!
Tôi là một ngọn gió. Hãy nói cho tôi biết bạn mong muốn những gì ở cuộc đời này, tôi sẽ ca hát về ước mơ của bạn và bài ca này sẽ vang xa. Cuộc đời sẽ trả lời chúng ta.
Trả lờiXóaVẫn là những mong muốn rất ư là đời thường, thường thôi bạn, vậy nên, mình chắc là ngọn gió bạn là ngọn gió mát, xua đi những ngột ngạt...
XóaCám ơn bạn gió...
Viết ra được thì "tắc" mà không viết ra được thì "bí" , bị cái nào cũng "chít" và "bịnh" ở trong lòng hén Như Thị..
Trả lờiXóaChị nói như ở trong "guột" của em!
XóaĐọc lâu rùi, chờ chị thông mới viết còm, ai dè gần Tết rùi mà chị tui vưỡn còn tắc, làm sao đây? hic...
Trả lờiXóaVưỡn "tắc, và tắt" Giáo ui! Giáo cứu chị không?
XóaBây giờ mà vẫn còn TẮC là có chuyện rồi. Đi khám bác sĩ đi Thị. Có thể có TIN MỪNG!
Trả lờiXóaHihi...Có tin mừng thiệt anh Rhum ạ, anh ráng đợi tới ngày khai hoa nở nhụy nhé!
XóaVẫn "tắc" hả chị ơi.
Trả lờiXóaEm chúc chị năm mới hết tắc ngay từ sáng mùng 1 nhé.
Hic... Chắc là chị ráng qua cho hết cái con trăng này Lộc Vừng ơi!
XóaNăm con Ngựa. em chúc chị mọi chuyện làm ăn viết lách hanh thông như ngựa phí , nha chị!
Trả lờiXóaChúc đại gia đình an khang, hạnh phúc, thành công!
Lâu ơi là lâu mới gặp được cô giáo đó ha?
XóaĐã tròn một năm rồi còn gì? Tiếc là vào dịp mùa thu, chị ra Hà Nội lại không được gặp nhóm cô giáo Ninh Bình...
Thôi thì đành đợi "duyên tụ" vậy mai Hương ha?
Em nình thấy bạn Ong Nâu mà không làm sao vào được?
Trả lờiXóaEm vào danh sách bạn bè trên blog của chị thấy Ong Nâu là vào được ngay í mà!
XóaThông lại chưa Lão bà bà! Tắc mãi thôi!
Trả lờiXóaNgày nay Sỏi mang đến bạn chút hy vọng Valinhtinh. Khỏe, vui nhé bạn già yêu quý!
Sao không cho tớ luôn một ngày Valinhtinh mà chỉ một chút thôi, hở lão già keo kiệt?
XóaMùa valentin đến sang thăm và chúc chị hạnh phúc!
Trả lờiXóaCám ơn em, hạnh phúc như "Valentine không mong đợi" í hở em?
XóaChị ơi, ráng đợi chút, nắng hè tới em sẽ vô đó thông tắc cho chị nghe
Trả lờiXóaOK! Chị đợi cô giáo vào cho chị một bí quyết để thông nhé! Bi giờ chị tới giai đoạn nghẹt luôn rùi!!!
XóaGởi NT nhân 8/3:
và
...
Trả lờiXóaHihi... Cám ơn anh Phương đã nhớ tới "phụ nữ" Như thị nhé...
XóaTé ra Như Thị tắc chỗ này "thông" chỗ khác!
Trả lờiXóaĐang còn Xuân mà lo nắng cực, chạy ra tận Kênh Kịa chơi luôn, "tắc" chi mô mà tắc? (không có "nắng" cũng cực thiệt)
Kiki... Thông đâu mà thông anh Rhum? Bí quá đang chạy tùm lum để "trốn nắng" đây nè!!!
XóaĐã quy hoạch lại chưa NT ơi!
Trả lờiXóaTrình trạng giao mà không thông đi đâu,về đâu.....
Q cũng mới vừa quay lại....
Hehe... Mình đang đợi đền bù để giải tỏa đó Quỳnh!
XóaSắp qua thêm 2 con trăng nữa rồi đấy chị ơi.
Trả lờiXóaHic... Đang lu bu quá em ơi!
XóaGần 2 năm bị "tắc" mà vẫn chưa có ai đủ can đảm đến để mà "thông"! Có lẽ đến khi này Như thị phải nhờ đến lão rồi? OK! Một phút là sẽ "thông" từ trên xuống dưới; từ trong ra ngoài!
Trả lờiXóaKekeke... Nổ banh nhà lồng quá đi, lão Bantayhong sạch ơi!!!
XóaHình như bạn thân của Tím Tigon?
Trả lờiXóaChắc luôn chứ hình như gì nữa hở anh Nguyên Sơn?
XóaThấy nó đề 99 cái còm. Tớ tương vào nhà bạn cái thứ 100. Tớ nói thẳng tưng ...Bạn chết đi (Chí ít cũng chết trong lòng tớ) Đừng có sống mà không thông cứ tắc , bức xúc lắm. Bạn ngỏm để tớ dừng nhớ bạn!!! Thế nha!
Trả lờiXóaGhét!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tớ đang chuẩn bị hành trang để "phục sinh" đó ông bạn già ui!
XóaMình chẳng hiểu gì sất -thế có phải như tắc cống không chủ nhà ui -
Trả lờiXóaTuần mới an lành nhé -
Hihi... quá chính xác bạn ạ!
XóaBài viết ngắn nhưng có cảm xúc chị à.
Trả lờiXóaEm chúc chị buổi tối vui vẻ nhá.
Hehe... Chị cũng thấy... dzậy!
XóaÔí mợ Như Thị ơi -''tắc'' từ hai mười ba đến hai mười tư là thế nào ???
Trả lờiXóaChúc tối bình an -chủ nhà nhé -
Hihi...
XóaBạn ơi! Vì đói nên tắc đó mà!
Nó đang tắc
Trả lờiXóaNó đang đau khổ
Nhưng ai làm nó tắc chính là nó
Ai làm nó đau khổ cũng chính là nó
Nó đọc nhiều sách Phật giáo và thừa hiểu KHỔ. TẬP. DIỆT. ĐẠO. là gì
Nhưng nó phải cái cái cứng đầu không cần tin vào gì cả
Luật duyên sinh thật rõ ràng:
Gieo thói quen gặt tính cách
Gieo tính cách gặt số phận
Mong cho nó
1- Tắc cho đến cùng tắc rốt ráo như hòn Sỏi đã nói
2- Thông cho đến cùng thông ngay lập tức
Nghỉ bụng, có cách chi làm cho nó thông được nhỉ... hihihi
Anh Bu ơi!
XóaMuốn thông thì cần phải có "ống phốt" chứ giề!